Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngâm thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngâm thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2021

Sức sống

                                 Sức sống

                                       Vùi dập bao năm thân tàn tạ,

                                      Mưa nắng bao mùa xác tả tơi.

                                      Mầm xanh bổng nhú từ hốc đá,

                                      Lá mướt vươn mình gió lả lơi.

             

                                      Đón nắng xuân về ươm nụ mới,

                                     Cánh hồng vàng nhụy điểm xinh tươi.

                                     Một dáng trang đài căng nhựa sống,

                                    Vượt qua khổ nạn lại tinh khôi./.

                                                                            Phương Danh

                                                                                   (Bài đăng lại)

                       * Cám ơn chị Chontinhtam diễn ngâm bài thơ thật truyền cảm.




   Đây là loài hoa mang cho tôi cảm xúc.Hoa bị vùi dập nhưng vẫn cố ngoi lên từ hốc đá, trổ hoa khá đẹp.Tôi mang về chăm sóc.Trồng trong chậu riêng thì lại không tốt bằng khi cây mọc chen trong gốc sứ Thái Lan. 

     Quí bạn biết tên loài hoa này làm ơn cho tôi biết. Xin cám ơn. 
                                                                                                       Phương Danh

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

Say

                                                   Say 
                          Buồn tình uống rượu cho say, 
                    Thương thân những kẻ lai rai cả ngày. 
                         Muốn say tưởng được quên ngay, 
                    Càng say càng thắm đắng cay càng nhiều. 
                         Đêm về bổng thấy tịch liêu, 
                    Bổng xa lạ những thân yêu thuở nào. 
                        Vẳng nghe tiếng cuốc nao nao, 
                   Gọi hồn ta gọi hồn nào cuốc ơi? 
                        Vẳng nghe chiếc lá chao rơi, 
                   Lá buồn chi lá buông đời giữa đêm? 
                        Vẳng nghe tiếng dế bên thềm, 
                   Dế vui hát hay dế tìm nỗi riêng ? 
                       Vẳng nghe xình xịch rền rền, 
                  Thuyền ơi theo với lênh đênh sớm chiều.
                        Rượu ngon cứ nhấp thêm nhiều, 
                   Mềm môi cũng đã phiêu diêu cũng đời./. 
                                       Phương Danh

                         * Thật hân hạnh được chị Chontinhtam đồng cảm                                                          diễn ngâm giúp bài thơ.                           
                                         Cám ơn Chontinhtam nhiều.

 

                              Phương Danh

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Viễn du


                                 Viễn du
                           Đi đi một chuyến vô thường,
                           Miền cao xứ lạ càng buồn muốn say.
                           Một mình cùng với cỏ cây,
                           Trùng trùng non thẩm mù vây lưng trời.
                           Khói chiều lan, sương chiều rơi,
                           Nhà ai đốt lửa tiếng cười ... nhói tim.
                           Biên giới xa mỏi cánh chim,
                           Bến bờ đâu dõi mắt tìm ... chim ơi?
                                            Phương Danh


     Diễn ngâm:
      Bài thơ hân hạnh được Chị Chontinhtam diễn ngâm thật xúc động.
                



  Chân thành cảm ơn chị Chontinhtam. 

                             Phương Danh

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Một loài hoa dại

Một loài hoa dại
 Vùi dập bao năm thân tàn tạ,
   Mưa nắng bao mùa xác tả tơi.
     Mầm xanh bổng nhú từ hốc đá,
   Lá mướt vươn mình gió lả lơi.
      Đón nắng xuân về ươm nụ mới,
                Cánh hồng nhụy trắng điểm xinh tươi.
             Một dáng trang đài căng nhựa sống,
      Bồi hồi lặng ngắm dáng tinh khôi./.
               Phương Danh

Thân mời nghe chị Chontinhtam diễn ngâm.

 Chân thành cảm ơn Chontinhtam.
                                                                              Phương Danh


Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Ngón tay hoa

                                 Ngón Tay hoa
  Đồng cảm bài viết "Đôi mắt", Phuong Huynh, một người bạn, đã sưu tầm bài thơ "Ngón tay hoa" của Trụ Vũ gởi tặng.
    Có sự khác biệt nhỏ giữa hai phiên bản ở bốn câu thơ về đôi mắt. Bài viết  tôi lấy tư liệu từ “Những nguồn cảm hứng trong văn học”, tập Tiểu luận – phê bình của Huỳnh Như Phương, dùng từ Bởi vì mắt ngó trời xanh" còn bài thơ bạn Phuong Huynh gởi lại dùng từ "Cũng vì mắt ngó trời xanh". Vì không có bản gốc nên tôi chưa biết bản nào đúng.
Thể hiện sự trân trọng tác giả - tác phẩm và người tặng, xin đăng bài thơ này ở một entry riêng. Vẫn giữ nguyên font và màu chữ bài thơ Phuong Huynh viết.             
              Cảm ơn  Phuong Huynh nhiều.
                                                                                   
       Ngón tay hoa
     Sáng hôm nay Phật lại về,
     Như từng buổi sáng Bồ Đề tung tăng.
     Đêm nào đêm chẳng sáng trăng,
     Ngày nào ngày chẳng ngày rằm tháng tư.
     Phật về trên lá phương thư,
     Trên hoa thông điệp thắm như quê mình. 
     Phật ơi, sao Phật mà xinh, 
     Bé ơi, sao bé đẹp tình nhân gian.
     Bé từ trong trái tim ngoan
     Phật từ trong cõi nhân hoàn thiết tha. 
     Phật về, Phật hẹn cùng ta, 
     Rằng ai, ai nữa cũng là Như Như.
     Sáng nay gió thật hiền từ, 
     Sáng nay mây trắng nõn ru nôi hồng. 
     Bé về, cho Phật tròn bông, 
     Phật về, cho bé rạng hồng hài nhi.
     Cả và vũ trụ Tam quy, 
     Quy thơ, quy nhạc, quy y chính mình. 
     Nghe mười phương pháp Hoa Kinh, 
     Nõn nà như hạt sương trinh trên cành.
    Cũng vì mắt ngó trời xanh, 
    Cho nên mắt cũng long lanh màu trời.
    Cũng vì mắt ngó biển khơi, 
    Cho nên mắt cũng xa vời đại dương.
    Cũng vì em mến em thương 
    Cho nên vũ trụ mà hương, mà trầm. 
    Như hoa Linh Thoại ngàn năm, 
    Sáng nay thanh tịnh về cầm, kỳ, thi.
    Tuyệt vời bảy bước chân đi, 
    Em đi như thế khác chi nụ cười. 
    Nụ cười an lạc, tâm ơi, 
    Mẹ nghe ấm cả đất trời qua em.
    Tuyệt vời bảy bước hoa sen, 
    Trang nghiêm cho cõi bùn đen nhiệm mầu. 
    Giữa lòng biển lệ thiên thâu,  
    Chợt nghe lóng lánh xưa sau nụ cười.       
    Sáng nay Phật lại vào đời, 
   Ngón tay hoa, trỏ cho mười phương trăng./.    
                            Trụ Vũ

* Chị Chontinhtam góp thêm một slide show đọc thơ "Ngón tay hoa" do chính chị thể hiện:

Cảm ơn chị Chontinhtam.  
 Phương Danh


Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Giã từ

                                
                  Giã từ
                                              
           Cụng ly tràn, 
           Cụng ly tràn,
            chiều liên hoan,
Cùng anh cùng bạn cùngnàng..tiếp viên.
           Cười lên ha hả cười lên 
Cười khua sóng nước cười rền cõi không.
          Ta không say ta say không? Mà sao muốn khóc giữa dòng cuộc vui.
          Hát đi ai điệu ru hời,
 Câu ca dao mẹ ru người nắng mưa.
         Thôi không người tiễn đưa,
 Âm thầm soi bóng sớm trưa một mình.
         Sá gì một kiếp phù sinh,
  Sống sao cho trọn chữ tình chữ nhân!?
                                                      

  * Chị Chontinhtam đã đồng cảm, diễn ngâm thật buồn. Chân thành cảm ơn Chontinhtam.        
Xin mời nghe mp3.

                                                    

                                          Phương Danh