Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Tìm về


                     Tìm về
                  Một thoáng xe dừng Bến Cát
                  Ba mươi năm, thuở chơi vơi
                  Ta đến vùi thây chiều khói lửa
                  Bom đạn còn chê thân rã rượi.

                  Phố vắng không người

                  Mây trắng khăn tang
                  An Điền cầu vắt
                  bom đeo đợi giờ.
                  Súng chong kìm súng người lính mỏi
                  Lẳng lặng dòng sông nước vẫn xuôi.
                  Chợt bừng tỉnh thức ta đứng lặng,
                  Lờ lững xác người, trôi...trôi ...trôi.
                  Ở đây cái chết treo lơ lửng,
                  Được sống sao ta lại chán đời !?

                  Sáng về Bến Tượng suối trong
                  Nghe chim thánh thót bên rừng gió reo./.
                                               Phương Danh                    

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Viễn du


                                    Viễn du
                       Đi đi một chuyến vô thường,
               Miền cao xứ lạ càng buồn muốn say.
                       Một mình cùng với cỏ cây,
               Trùng trùng non thẩm mù vây lưng trời.
                      Khói chiều lan, sương chiều rơi,
               Nhà ai đốt lửa tiếng cười ... nhói tim.
                       Biên giới xa mỏi cánh chim,
               Bến bờ đâu dõi mắt tìm ... chim ơi?
                                         Phương Danh

                                              (Đăng lại từ yahoo.blog)

      Bài thơ hân hạnh được Chị Chontinhtam diễn ngâm thật xúc động và chị Gà Con viết cảm nhận sâu sắc trong bài viết "Con đường".
               
                * Diễn ngâm:


                 * Bài cảm nhận " Con đường":
http://phuong-danh.blogspot.com/2014/04/trang-blog-hoa-sen-trang.html.

Chân thành cảm ơn chị Chontinhtam và chị Gà Con đã đồng cảm với "Viễn du".
                                                                    Phương Danh