Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Thơ: Vẫn lên đường


  Vẫn lên đường
Chuyến xe  buýt đầu năm
Đưa ta về thành phố làm ăn
Nắng chang chang
Hầm hập nóng
Vẫn lên đường.

Tuổi sáu mươi,
Hom hem bệnh hoạn
Có khi dọc đường cấp cứu
Vẫn lên đường khi bệnh vừa vơi.
Nợ nần chi không an dưỡng
Sao cứ tất tả ngược xuôi
Mặc trái tim suy thở dốc.

Không thể hiểu
Cuộc đời vốn không logic
Không phải bạo gan xem thường mạng sống
Cũng không phải điều gì bắt buộc
Ta tự nguyện dấn thân
 Bao trách nhiệm ở đời
Những sợi dây vô hình trói buộc
Sáu mươi chưa phải là già
Bệnh đau không làm nhụt chí
Vẫn lên đường lặn lội nẻo trần ai.

Trời xuân mênh mang nắng gắt
Thầm nhủ lòng
 Nghiệp định vậy thôi./.
                       Phương Danh