Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Thơ: Chối bỏ



                   CHỐI BỎ

Đừng gọi tôi là thầy nữa, các em
Mười tám năm, như một giấc chiêm bao.
Tôi đã từng là thầy giáo, thật sao?
Mười tám năm ngở rằng đã quên.


Tôi đã từng là thầy giáo thật sao!?
 Hởi bàn tay chai thuở nào cầm phấn
Hởi ánh mắt buồn khát vọng còn đâu?
Tôi còn lại gì, còn lại chút gì đâu?


Không còn lại gì từ ngày xa rời đội ngũ
 Bỏ lại sau lưng khoảng trời yêu dấu 
Tôi đi tìm tôi giữa chốn mịt mù 
Còn lại sau lưng tiếng của em thơ 
Đến giữa đêm khuya ầm vang đánh thức 
Trên khuôn mặt khằn nước mắt tuôn rơi. 
Còn lại sau lưng đôi tiếng chào mời 
Tôi quay lại nụ cười héo hắt 
Và ngậm ngùi tôi chạy trốn cả tôi./. 
                               Phương Danh
      
                       Chân thành cảm ơn chị Chontinhtam đã trang trí phong nền gíup bài thơ này.