Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Thơ bạn: Một khắc "KHÔNG"


                 

                                         Một khắc “KHÔNG” *
                         Trăng thanh gió mát đâu chẳng có,
                              Sao mãi đi tìm chốn viễn phương.
                              Này bạn hãy dừng chân lữ khách,
                              Lắng nghe chim hót ở trên cành.
                              Lặng nghe lời gió ru trăng ngủ,
                              Lắng ở hồn ta một cõi "KHÔNG".
                                   Nguyễn Thành Xai
           Sáng mùng 3 tết bạn đến thăm, đề tặng bài thơ, thật quí. 
                  Quí nhất bạn là một võ sư luôn tâm niệm Võ cần có Đạo. 
                  Được bạn cho phép, xin đăng lên trang blog.
                                                                  Phương Danh
                                

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

                 
                                 Giữa khuya
            Thức giấc giữa khuya không ngủ nữa
            Trong thâm sâu đêm tĩnh lặng vô cùng
            Vẳng đưa đâu đây dạ khúc muôn trùng  
            Nhớ miên man và tâm thật bình an./.
                                          Cảm xúc rạng sáng mùng 3 tết                                                
                                                     Phương Danh




Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Thơ: Trồng hoa


                                     Trồng hoa
                                    Mãi suy tưởng tử - sinh sau cơn bệnh nặng
                                    Hoa kiểng sân nhà bỏ phế bao năm
                                    Ngày tháng thoi đưa giật mình tóc bạc
                                    Ngậm ngùi hoa cỏ xơ rơ héo tàn.

                                    Tử - Sinh việc của đất trời
                                    Cuộc sống do người quyết định
                                    Trồng lại hoa thay phân xén rễ
                                    Sớm chiều chăm chút nâng niu
                                    Ươm mầm xanh, hoa nở, đón xuân./.
                                                           Phương Danh

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015


Mùa trăng
                       Trăng đến mùa loáng thoáng ngàn cây,
                       Tròn vành vạnh lung linh huyền diệu quá.
                       Trời đất bỗng lặng yên, cây bóng ngả,
                        Mây thênh thang rạng sắc mê cung.
                        Cõi nào đây huyền bí mông lung,
                        Ta ngẩng mặt im lìm bay bổng.
                        Trăng ơi trăng, xuân về trăng thơ mộng,
                        Biết bao năm bất chợt một lần./.
                                                    Phương Danh