Đêm thăm Đà Lạt
Đêm nay về sáng mai giã biệt
Quá vội vàng, Đà Lạt dửng dưng
…
Đường mới thênh thang trăng
sáng
Thành phố lung linh muôn sao
Im lìm đồi thông say ngủ
Náo nức người về
thèm cái lạnh mơn man.
Vẫn ngôi chợ nằm trong lòng
chảo
Vẫn trập trùng phố thấp phố
cao
Vẫn những con đường quanh co
đèo dốc
Vẫn hồ Xuân Hương đôi hàng liểu
rủ
Mà sao nhớ, mà sao mong đến vậy
!?
Rời cuộc vui bạn bè chếnh
choáng
Thả bước ven hồ tìm dấu hương
xưa
Đâu rồi lều sữa năm xưa
Cho tôi trú mưa khuya ấy
Nhớ vị đậu nành ấm lòng thương khách
Tiếng hát thuở nào, khát khao
tha thiết
Những phận đời nổi trôi phiêu
dạt
Người nơi đâu, ai còn ai mất !?
Có người về nhớ kỷ niệm, rưng rưng.
Tìm góc cà phê, thả hồn lơ đễnh
Trầm mặc buồn vui lẫn lộn
Bàn bên tình nhân tình tự
Dưới kia phố chợ vắng người
Trăng chênh chếch mờ xa, sao thưa vắng
Sương khuya vào lạnh thắm đôi tay
Ta muốn thức lặng nhìn Đà Lạt
ngủ
Nhịp thở dồn sự sống sinh
sôi./.
Phưng
Danh
(Bài đăng lại)