Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tho mộc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tho mộc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2020

Đêm thăm Đà Lạt

 

                        Đêm thăm Đà Lạt

                  Đêm nay về sáng mai giã biệt

                  Quá vội vàng, Đà Lạt dửng dưng …                       

                  Đường mới thênh thang trăng sáng

                 Thành phố lung linh muôn sao

                 Im lìm đồi thông say ngủ

                 Náo nức người về

                 thèm cái lạnh mơn man.

                Vẫn ngôi chợ nằm trong lòng chảo

                Vẫn trập trùng phố thấp phố cao

                Vẫn những con đường quanh co đèo dốc

                Vẫn hồ Xuân Hương đôi hàng liểu rủ

                Mà sao nhớ, mà sao mong đến vậy !?

 

                Rời cuộc vui bạn bè chếnh choáng

                Thả bước ven hồ tìm dấu hương xưa

                Đâu rồi lều sữa năm xưa

                Cho tôi trú mưa khuya ấy

                Nhớ vị đậu nành ấm lòng thương khách

               Tiếng hát thuở nào, khát khao tha thiết

               Những phận đời nổi trôi phiêu dạt

               Người nơi đâu, ai còn ai mất !?

               Có người về nhớ kỷ niệm, rưng rưng.

 

               Tìm góc cà phê, thả hồn lơ đễnh

               Trầm mặc buồn vui lẫn lộn

               Bàn bên tình nhân tình tự

               Dưới kia phố chợ vắng người

               Trăng chênh chếch mờ xa, sao thưa vắng

               Sương khuya vào lạnh thắm đôi tay

              Ta muốn thức lặng nhìn Đà Lạt ngủ

              Nhịp thở dồn sự sống sinh sôi./.

                              Phưng Danh

                            (Bài đăng lại)

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2020

Cà phê chiều mưa

             CÀ PHÊ CHIỀU MƯA

           Ngồi nơi đây ngỡ như Đà lạt,
           Quán trên cao dưới thấp con đường.
           Trời se lạnh mưa bay lất phất,
           Nhớ hồ Xuân Hương chiều mờ sương.
 
           Tiếng hát ai đu đưa xa vắng,
           Một nhành hoa run rẩy bên hiên.
           Nhấp một ngụm cà phê đăng đắng,
          Lắng nghe lòng chạnh nỗi niềm riêng ./.
                                    Phương Danh
                             (Nhớ bạn đăng lại thơ)

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Tìm về


          Tìm về
                       Nhớ Hòa,Ẩn.
    Một thoáng xe dừng Bến Cát
    Ba mươi năm, thuở chơi vơi
    Ta đến vùi thây chiều khói lửa
    Bom đạn còn chê thân rũ rượi.

    Phố vắng không người

    Mây trắng khăn tang
    An Điền cầu vắt
    bom đeo đợi giờ.
    Súng chong kìm súng người lính mỏi
    Lẳng lặng dòng sông nước vẫn xuôi.
    Chợt bừng tỉnh thức ta đứng lặng,
    Lờ lững xác người, trôi...trôi ...trôi.
    Ở đây cái chết treo lơ lửng,
    Được sống sao ta lại chán đời !?

    Sáng về Bến Tượng suối trong
    Nghe chim thánh thót bên rừng gió reo./.
                              Phương Danh