Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận về Sống-Chết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận về Sống-Chết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2020

Chia sẻ về hiến tạng, thi hài.


CHIA SẺ VỀ HIẾN TẠNG,THI HÀI.
        Tôi thật vui khi có bạn hỏi thăm việc hiến thi hài. Mong sao  tình yêu sự sống hiến dâng  lan tỏa đến nhiều người, góp phần đóng  góp cho Y-học đào tạo nhiều Bác sĩ giỏi chữa bệnh cứu người, trong đó có người thân, con cháu chúng ta. Hoặc hiến tạng giúp nhiều bệnh nhân được sống. Sự tận hiến cao quí này chỉ thực hiện khi ta không còn sự sống. Ta không mất gì mà được phần công đức. Ta vẫn như còn hiện hữu trong cuộc sống người khác.
      Với mong muốn sự lan tỏa, tôi xin phép được đăng tiếp một cảm xúc và đường link những trang web đề cập chủ đề này. đặc biệt video “LỄ ĐĂNG KÝ HIẾN MÔ TẠNG VÀ HIẾN THI THỂ TẬP THỂ LẦN THỨ 6 TẠI CHÙA GIÁC NGỘ”
-
       CẢM XÚC HIẾN THI THỂ   
Lặng lẽ viết đăng ký hiến xác,
Trường  đại học  Y Dược, một buổi chiều,           
Tâm hồn thanh thản bình an.
Từ cơ duyên em nhờ tìm hiểu giúp,
Khoẻ mạnh rạng ngời, em vẫn hiến thi hài cho y học.
Ta mang nhiều bệnh đau, có lúc ngỡ chừng sắp chết.                
Bảo hiểm y tế ra đời, Ít tiền vẫn được khám chuyên khoa.
Những  thành tựu y khoa phát triển không ngừng,
Y Bác sĩ giỏi, tận tâm,
Đã giúp ta được  sống.
Ta chỉ có tấm thân này, sao không hiến dâng!?
 Những sợ hãi mơ hồ, những can ngăn mắt buồn tha thiết,
Ta vẫn âm thầm suy nghĩ đấu tranh.
Ba năm rồi, hôm nay quyết định.
Chết là hết một kiếp người. Sự sống vẫn sinh sôi.
Muôn đời lẽ Tồn - Vong Sinh - Diệt.
Xác thân vật chất vô tri,
Sẽ phân huỷ trở về lòng đất,  
Hoặc tro bụi trong lửa hỏa thiêu.
Hồn ta phiêu diêu trong cõi tâm linh siêu hình,
mênh mang khôn cùng, vô hình vô định!?
Hoặc cũng tiêu vong như xác thân ta vậy!?
Ta làm sao biết được.
Ta cũng không cần phải biết.
Chỉ cần biết cõi nhân gian ta sống,
Nơi ta hiện thân một con người với bao điều huyền diệu,
Từ vũ trụ tiến hoá không ngừng hằng triệu tỉ năm,
Từ hư không kết tinh vật chất vô cơ đến hữu cơ,
Hình thành thế giới muôn loài,
Ta được làm CON NGƯỜI,
Đỉnh cao nhất quá trình tiến hoá,
 Biết cảm xúc - tư duy - tìm tòi sáng tạo.
                    
Ta lớn lên từ chiếc nôi gia đình, cộng đồng,
Được dưỡng nuôi từ gian khó mẹ cha, những nhọc nhằn mồ hôi nước mắt.
Từ máu, từ sinh mệnh biết bao người khác.
Những người thầy, những trang sách,
cho ta tri thức, ước mơ, lý tưởng.
Em cho ta đắm say chất ngất,
Một tình yêu mái ấm gia đình.
Khi tủi nhục, đau đớn, buông xuôi,
 Anh em, bạn bè, tha nhân,… dang  tay nâng đở,
 Giúp ta vượt bao thử thách cuộc đời.
Ta lớn lên thành người đúng nghĩa,
Được sống là điều cao quí nhất.
Ta yêu tha thiết cuộc đời.

Cảm ơn đời cho ta nhiều quá,
Những ân huệ không bao giờ trả được,
Chỉ còn xác thân này,
Nguyện hiến dâng./.
           Phương Danh
       Cảm nhận ngày hiến thi hài 14-4-2014
             ( bài  đăng lại có hiệu đính)
** HIẾN TẠNG:
     Năm 2018, tôi xin  nhập viện để phẫu thuật  hai u máu não ở bệnh viện Chợ Rẫy.Với lòng cảm kích biết ơn Phó giáo sư, Tiến sĩ Bác sĩ Huỳnh Lê Phương, Trưởng khoa, quí bác  sĩ khoa phẫu thuật thần kinh, tôi tìm đến đơn vị điều phối ghép tạng BV Chợ Rẩy tìm hiểu. Thật mừng khi được Bác sĩ phụ trách cho biết những người lớn tuổi dù mang nhiều bệnh vẫn có nhiều mô tạng chức năng còn tốt có thể ghép cứu người. Tôi xin đăng ký hiến tạng và được Bác sĩ cấp cho tài liệu và hướng dẫn tỉ mĩ  các bước cần thiết.  Tôi thật biết ơn.
** Trân trọng giới thiệu:
- Video: LỄ ĐĂNG KÝ HIẾN MÔ TẠNG VÀ HIẾN THI THỂ TẬP THỂ LẦN THỨ 6 TẠI CHÙA GIÁC NGỘ.
1/ Thủ tục hiến thi hài cho nghiên cứu khoa học.
2/ Đơn vị điều phối các bộ phận cơ thể người bệnh viện Chợ Rẫy.
Điện thoại 24/24: 0913.677016
3/Đại học Y Phạm Ngọc Thạch nhận hiến tạng.
                                                             Phương Danh



Nhật ký, chúa nhật  28-6-2020.
        Sáng nay có được hai niềm vui: - Đạp xe. - Bài viết được đón nhận lan tỏa.  
-          Vậy là mình đã đạp xe được gần hai cây số uống cà phê với bạn. Có thêm một hình thức vận động ngoài thể dục dưỡng sinh để nâng cao thể lực. Hãy đạp chầm chậm,từ từ không có gì gấp gáp.
-           Gần nữa năm mới gặp bạn vì CoV, tay bắt mặt mừng . Hàng liễu bên con kênh nay đã lớn tỏa dáng thướt tha. Thật  vui khi  bạn hỏi thăm cách thức hiến tạng, hiến xác. Bạn cho biết hai vợ chồng sẽ đi đăng ký. Mình nói bạn hãy suy nghĩ thật kỹ rồi quyết định. Không Tài an tâm, vợ chồng mình đã suy nghĩ mấy năm nay, lo thu xếp cuộc sống các con ổn rồi. Đọc bài viết của bạn mình quyết  định ngay. Tấm thân bất tịnh rồi sẽ phân hủy hôi thối, sao không góp cho đời .
       Lời bạn  thâm trầm mang  âm hưởng kinh Phật. Thật mừng .                
                                                                                    Phương Danh

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2020

Cát bụi phù vân.

                  Cát bụi phù vân.

          Nhấp ngụm cà phê ngẫm nghĩ,
          Mắt mờ, phổi bệnh, tim suy.
          Ta sống sắp hết một đời,
          Chốn tử đang chờ, chuẩn bị.
          Không ưu tư chết về đâu,
          Xác thân bất động vô tri,
          Nguyện hiến trường đại học y.
          Mô tạng chết não cực quí,
          Hiến dâng cứu được dăm người.
          
         Tin yêu cuộc sống nhân gian,
         Tâm thức biết ta tồn tại.
         Sống trọn cuộc đời sướng khổ,
         Đời người cát bụi phù vân./
                         Phương Danh

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Tản mạn sống và chết.

               Tản mạn SỐNG VÀ CHẾT

     Có nằm cấp cứu ở bệnh viện. Có chứng kiến những cái chết thương tâm do tai nạn giao thông hay tai biến,..ta mới cảm nhận hết sự mong manh của sự sống, cái chết đến quá dễ dàng. 
    Như người bạn Huế của tôi, buổi sáng từ thành phố Hồ Chí Minh, anh lên thăm tôi trên chiếc Vespa Super màu xanh non thật phong độ. Hai anh em hàn huyên, chuyện trò thân mật, trao đổi việc làm ăn. Buổi chiều trên đường về lại thành phố, anh gặp tai nạn, xe tông. Tôi đưa anh vào nhà trên chiếc băng ca mà lòng  nghẹn lại:

                                  Khóc anh Dư
                        Anh,
                       Tôi chờ sáng đưa anh về vô tận,
                       Một lần thôi vĩnh viễn xa anh.
                       Có những điều bất ngờ  sửng sốt,
                       Mất rồi sao!? anh thật mất rồi.
                       Buổi sáng, anh lên tôi sương sớm,
                       Rôm rả đổi trao khát vọng cuộc đời,
                     - Này bạn nhé, anh em mình chung sức.
                       Buổi chiều thôi, anh lại đi rồi …
                       Anh nằm trên băng ca, lịm im phủ trắng
                       Tôi đưa anh vào nhà, anh có biết không anh !?
                       Anh có biết không anh?
                       Chị quằn quại khóc,
                       Con gục đầu nức nở gọi cha.
                       Tôi cúi mặt ngậm ngùi nín lặng,
                       Đời phù du dằn vặt cõi nhân sinh./
      
      Điều kỳ lạ là khi anh mất, dù không biết trước, nhà ở xa, tôi lại có mặt kịp thời. Anh còn ngôi nhà cách nhà tôi khoảng mươi cây số, đã bán cho người khác nhưng chưa bàn giao. Anh mua nhà ở Văn Thánh để gia đình ở, thuận tiện việc học đại học cho hai cháu. Trời đất run rủi sao, tôi đi mời đám cưới cho đứa em trai, ngang ngôi nhà cũ thấy chiếc xe cứu thương vừa ngừng lại. Tôi hoảng hốt đến xem việc gì thì mới biết anh bị xe đụng chiều hôm qua, được bênh viện tích cực cấp cứu nhưng không qua khỏi. Thế là tôi bỏ việc mời đám cưới để vào chung lo cho anh. Dẫu biết là ngẫu nhiên thôi nhưng trong thâm tâm tôi nghĩ có lẽ linh hồn anh muốn tôi đến với  anh lần cuối nên xuôi khiến như thế. 
Cái chết của anh gây cho tôi nỗi thẳng thốt. Anh mới vừa khá giả do bán được nhà đất rất có giá. Anh mừng vì ước mơ về Sài Gòn ấp ủ từ khi rời Huế vào Nam nay mới thành hiện thực, Con có được môi trường tốt nhất để học tập, rèn luyện. Anh hăng say sống, thực hiện tiếp những mong ước khác. Anh chết tức tưởi trong nỗi đau tột cùng của vợ con. Tôi mất đi một người bạn thân quí với tấm gương nghị lực giàu chí phấn đấu. 
          Cuộc đời thật khôn lường, sao quá phù du, vô thường.
      Khi được đưa ra phòng cấp cứu về khoa điều trị tôi mới hiểu mình còn sống. Tôi thử cử động nhẹ tay chân rồi toàn thân. Đưa tay sờ vào những nơi tê dại, khi nghe còn cảm giác tôi mới biết mình vừa vượt qua cơn nguy hiểm. Cảm nhận lúc đó buồn hay vui nhỉ? tôi cũng không rõ, chỉ là sự miên man trầm lắng. Thấy trong ánh mắt của vợ sự lo âu. Tay vẫn còn run, lời nói thều thào không sức lực, vợ và em phải đút cho từng muỗng cháo, biết có qua khỏi không!? Những người bạn dưỡng sinh đến thăm, ra về họ lắc đầu ( thật lâu sau tôi nghe kể lại) .
       Tôi đã đến ranh giới sống và chết như thế. Giờ đây dù còn sống, thỉnh thoảng nghe người này chết vì tai biến, người kia ra đi vì đột quị, tôi hiểu thần chết vẫn còn lảng vảng đâu đây.
                            
                    Rồi ta cũng sẽ như thế đó,
                    Một cỗ quan tài,
                    Những ngọn nến lung linh…
     
   Nằm nhìn bốn bức tường trắng xóa của bệnh viện, suy nghĩ về sống và chết. Không hiểu sao tôi lại không sợ hãi hay hốt hoảng mà chỉ là sự trầm lắng một nỗi buồn miên man, đón nhận số phận. Tôi  hiểu sống - chết là qui luật, có điều gì tồn tại vĩnh cửu đâu. Chẳng phải con người sinh ra đã biết là sẽ có lúc mình sẽ chết đi rồi sao. Chết là quá trình biến đổi khôn cùng của tạo hóa, chết để sự sống nẩy sinh .
                         
                             Cảm nhận
                      Người chết vẫn chết,
                      Từng phút từng giây.
                      Người sống vẫn sống,
                      Từng ngày từng tháng.

                      Một đám tang, khóc biệt,
                      Một đám cưới, hạnh phúc.
                      Có điều gì đối nghịch,
                      Có điều gì logic./.

      Tôi sống an nhiên tĩnh lặng, không  sốc nổi ganh đua, không còn những tị hiềm. Tâm hồn hòa nhã khoan dung hơn. Tôi đón nhận tình yêu của những người thân và yêu thương họ nhiều hơn. Ngay cả những người trước kia tôi gặp là muốn sôi lên, khi họ đến thăm, tôi thấy trong ánh mắt sự thân thiện. Dường như mọi việc không còn nghĩa lý gì, mọi giá trị đều vô nghĩa trong vùng ranh giới sống - chết .
  Tôi không theo một tôn giáo nào, ở quê lại có nhiều chùa hơn nhà thờ. Như một quán tính từ tiềm thức, tôi thường tìm đến khuôn viên chùa dạo bước hay ngồi tựa ghế đá trầm tư.Trong không gian tĩnh lặng thỉnh thoảng nghe tiếng chuông chùa đong đưa, tôi ngỡ lạc vào cõi mơ hồ nào đó.

                       À, ta lại vào chùa
                       Ngồi tựa lưng ghế đá
                       Một làn hương thoang thoảng
                       Cành sứ trắng lay lay
                       Phật Quan Âm vô lượng.

     Một câu kinh được viết chữ lớn ở một ngôi chùa khiến tôi  mãi suy nghĩ:
 Có một con đường ai đi rồi cũng đến, sao bây giờ chưa chuẩn bị hành trang”.
                                                       Phương Danh

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Bờ sinh tử


                   Bờ sinh tử
       Ta đang ở bên bờ sinh - tử
       Chốn tử ra sao!? ngoài trí tưởng hình dung
       Chỉ cảm thấy quay cuồng lạnh toát
       chơi vơi trong vực xoáy khôn cùng
       Và ta biết ta đang vào cõi chết,
       mê man...
     Ồ! ta vẫn ở bên bờ sự sống
       Sáng hôm nay bầy chim sẻ rộn ràng
       Nắng ấm tràn qua khung cửa sổ
       Tiếng con thưa ba đi học
       Tiếng vợ anh uống sữa nhen anh
       Yêu biết mấy cuộc đời quá vậy
      Cám ơn đời cho những yêu thương
       Cám ơn trời tôi còn được sống./.
                    Phương Danh

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Tiễn em

         Tiễn em
   Tiễn em đến nghĩa trang
   Trời sáng nay rất lặng
   Ta không buồn chuyện vãn
   Ngậm ngùi trẻ mặc áo tang.
   Chầm chậm hạ cỗ quan
   đưa em về lòng đất
   Thôi em hãy yên giấc
   Dương gian và âm cảnh
   Cách nhau........................
 ........................ một phận người./.
                     Phương Danh