Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Đợi chờ


                                Đợi chờ
                  Ta đã quen chờ đợi bao năm
                   Mỗi lần đợi vẫn còn sốt ruột
                  Thời gian lê thê nặng nhọc
                   Máu chừng sôi, tim như nghẹn lại
                   Nhịp thở dồn, bức rức không yên.
                   Mở sách đọc, chữ như nhảy múa
                   Hãy bình tâm lấy bút ra ghi
                   Một câu thơ, đôi dòng suy nghĩ
                   Chữ cua bò, ý tưởng quẩn quanh.
                   Cực hình, hãy nén lòng chịu đựng 
                   Đừng tức mình nổi nóng oán than.
                   Hãy lặng lẽ khép mi mắt lại
                   Ta vào thiền nghe hơi thở vào ra
                   Trong sâu thẳm ta hiểu đời vốn vậy
                   Ta sẽ chờ đến nhắm mắt xuôi tay
                   Ta vẫn đợi như một phần cuộc sống
                    Định nghiệp đời người, nhân quả, trả vay./.
                                              Phương Danh