Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

Trông vời


                                    Trông vời
             Dẫu biết nẻo này em không qua,
             Tôi vẫn rong xe trông chờ suốt buổi.
              Chỉ môt phần trăm, một phần nghìn dun rủi,
              Hy vọng mong manh tiếng gọi em nghe.

              Chiều xuống, cô quán dừa liếc trộm,
              Phỗng đá ngồi quên uống quên ăn.
              Mắt u uẩn mãi nhìn xa xăm,
              Và đôi lúc thì thầm khó hiểu.

              Thôi về thôi, đèn ngược đèn xuôi,
              Ánh lung linh nhã nhạc ru đời.
              Tiếng thu rơi hay tiếng lòng tôi,
              Cà phê đắng thả hồn theo khói./.
                                              Phương Danh