Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

                          Tiếng gọi từ một bài thơ

        Một người bạn gởi tặng tôi bài thơ ngắn. Như tiếng gọi thôi thúc khiến tôi phải chui ra khỏi hang cô độc đến quán uống trà cùng bạn.
       Bạn là Phật tử, nghiên cứu nhiều kinh sách, thỉnh thoảng gởi cho tôi những bài thơ mới sáng tác qua tin nhắn điện thoại. Thơ bạn là thơ Thiền: ngắn, cô đọng, sâu sắc. Tôi cũng hồi âm những cảm nhận của mình qua tin nhắn, hoặc có khi cao hứng đến quán cà phê thân quen đối ẩm, uống trà đàm đạo.
       Từ lâu, do sức khoẻ yếu tôi tập cho mình nếp sống dưỡng sinh. Sáng dậy sớm đến câu lạc bộ dưỡng sinh tập thể dục. Đêm tĩnh tâm thiền định giữ tâm bình an. Ăn uống đạm bạc nhưng đủ dinh dưỡng.Tôi chọn cuộc sống bình dị, tiết kiệm, không hơn thua. Chủ động sống trong khả năng những gì mình có, sợ mắc nợ không trả được. Trong thời gian dài, tôi quyết định không ngồi quán cà phê, không ăn nhậu tiệc tùng với bạn bè, người thân. Từ bỏ lối sống giao tiếp trong quán tiệm ( ừ, tại sao gặp nhau là phải vào quán ăn uống nhỉ?). Những mối quan hệ giảm dần và tôi sống trong vỏ ốc riêng của mình.
        Sau nhiều lần mời gọi tôi không đến. Có lẽ bạn lo lắng và bức xúc cho cuộc sống của tôi thì phải!? nên cảm tác gởi cho bài thơ, đọc xong lòng thật bồi hổi. Thơ ngắn chỉ bốn câu lục bát nhưng chứa chan tình ý:
                                 Đã lâu không gặp bạn hiền,
                             Hay là bạn đã nhập thiền sâu xa.
                                Thỉnh chuông xuất định uống trà,
                             Tổ xưa Người đã rót trà từ lâu.
    Bài thơ tuy có ý châm chọc ”nhập thiền sâu xa”, nhưng tôi hiểu đó từ tính nghịch ngầm thâm thuý và tình cảm thân thương của anh. Anh sợ tôi lạc vào cảnh giới ảo giác, sống xa rời thực tại; có thể gặp khi thiền định
Những hình ảnh ngôn từ nhà Phật: thỉnh chuông tỉnh thức, nhập thiền, xuất định, ... được anh chọn lọc đưa vào thơ đặc sắc,  ý nghĩa và thật cảm xúc. 
   Dù không là Phật tử, ngồi thiền đơn giản chỉ để tịnh tâm, nhưng bài thơ Thiền này đã lay động tâm tư tôi mãnh liệt. Vì, đó từ  tấm lòng của một người con nhà Phật. 
  Tôi đã nghe tiếng chuông tỉnh thức, đến quán uống trà để anh an tâm tôi không mắc thiền bệnh. 
  Chân thành cảm ơn anh Hoàng Đình Trung.
                                                                    Phương Danh