Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Thơ: Hãy sống


                                            Hãy sống
                                 Không bao giờ ta tự sát
                                 Đôi lần trong vực sâu bế tắc
                                 Ta nghĩ chết là giải thoát
                                 khỏi cuộc đời oan nghiệt đắng cay.
                                
                                 Làm sao ta chết được!?
                                 Gánh nợ oằn vai phải trả
                                 Nợ bạc tiền, nợ danh dự, nợ áo cơm
                                 Can đảm sống âm thầm cam chịu
                                 Làm thân trùng nhủi đất đêm thâu.
                               
                                 Làm sao ta chết được!?
                                 Khi rong ruổi trên đường quan tái
                                 Nỗi cô đơn huyền bí lạ lùng
                                 Trời mây cao la đà sương khói
                                 Chiều mênh mông vô tận vô cùng.
                                
                                 Làm sao ta chết được!?
                                 Khi còn đây dòng máu sôi trào
                                 Khát khao chinh phục
                                 Nhiều lần gục ngả đớn đau.
                               
                                 Buổi sáng chim líu lo
                                 Đánh thức ta qua cơn ác mộng
                                 Nắng ấm tràn đầy
                                 Cỏ cây xôn xao ve vẩy
                                 Đám cỏ trước thềm
                                 Đóa hoa dại hồng lên ./.
                                          Phương Danh