Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Thơ: Chơi vơi


                                        Chơi vơi
                                Ta lang thang giữa trời
                                Sống cuộc đời du mục
                                Khi phố thị đông người
                                Khi mênh mông biển giục.
                            
                                Vi vút gió thì thầm
                                Miên man niềm cô độc
                                Đồng không sâu thăm thẳm
                                Tiếng gọi người chơi vơi.
                            
                                Ta thèm một nụ hôn
                                Sương mềm rơi trên tóc
                                Ta thèm một ánh mắt
                                Sao trời nhìn mông lung.
                            
                                Uống đi từng giọt đắng
                                Nổi cơn khùng lên đi
                                Hát ca vang đồng vắng
                                Xác thân này tan đi./.
                                                      Phương Danh