Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Thơ: Chơi vơi


                                        Chơi vơi
                                Ta lang thang giữa trời
                                Sống cuộc đời du mục
                                Khi phố thị đông người
                                Khi mênh mông biển giục.
                            
                                Vi vút gió thì thầm
                                Miên man niềm cô độc
                                Đồng không sâu thăm thẳm
                                Tiếng gọi người chơi vơi.
                            
                                Ta thèm một nụ hôn
                                Sương mềm rơi trên tóc
                                Ta thèm một ánh mắt
                                Sao trời nhìn mông lung.
                            
                                Uống đi từng giọt đắng
                                Nổi cơn khùng lên đi
                                Hát ca vang đồng vắng
                                Xác thân này tan đi./.
                                                      Phương Danh

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Thơ: Chối bỏ



                   CHỐI BỎ

Đừng gọi tôi là thầy nữa, các em
Mười tám năm, như một giấc chiêm bao.
Tôi đã từng là thầy giáo, thật sao?
Mười tám năm ngở rằng đã quên.


Tôi đã từng là thầy giáo thật sao!?
 Hởi bàn tay chai thuở nào cầm phấn
Hởi ánh mắt buồn khát vọng còn đâu?
Tôi còn lại gì, còn lại chút gì đâu?


Không còn lại gì từ ngày xa rời đội ngũ
 Bỏ lại sau lưng khoảng trời yêu dấu 
Tôi đi tìm tôi giữa chốn mịt mù 
Còn lại sau lưng tiếng của em thơ 
Đến giữa đêm khuya ầm vang đánh thức 
Trên khuôn mặt khằn nước mắt tuôn rơi. 
Còn lại sau lưng đôi tiếng chào mời 
Tôi quay lại nụ cười héo hắt 
Và ngậm ngùi tôi chạy trốn cả tôi./. 
                               Phương Danh
      
                       Chân thành cảm ơn chị Chontinhtam đã trang trí phong nền gíup bài thơ này.

thơ: Đêm không ngủ

            
                                            Đêm Không ngủ        
                                                            Nhớ Hữu Hiệp,Thế Phương, trường NĐC.
                       Năm học mới có người rời đội ngũ
                       Mái trường ơi đêm này tôi không ngủ
                       Trong thinh không trống giục liên hồi
                       Mười tám năm, đọng lại ngậm ngùi .
                      
                       Các em ơi thầy không còn đọc thơ
                       Tiếng thơ xưa nước mắt nụ cười
                       Nghe thỏ thẻ Nhất Chi Mai em nhớ
                       Buồn xuân tàn, hoa rụng, mây trôi .
                      
                       Bạn ơi,tập viết nào cho nhau
                       Ấm trà chung ngọt đắng buồn vui
                       Nét trầm tư ngời đôi mắt sáng
                       Ly cà phê san sẻ ước mơ đời .
                       Một kẻ ra đi một người đã khuất
                       Còn một mình hãy sống giùm nhau .
                       
                        Và hàng cây, ơi hàng cây
                        Mới thuở nào ươm vài tược lá
                        Nay vươn mình rợp bóng, chim bay
                        Hoa vẫn nở vàng sân rực nắng
                        Vài lá rơi, vài chiếc lá rơi…rơi.
                                            Thứ bảy, 5- 9 - 1992
                                                                  Phương Danh

Thơ: Vĩnh biệt


       Vĩnh biệt
     Thôi rồi thôi ta chia tay,
Người ơi ở lại ta say cuối trời.
     Dâng người dòng máu hồng tươi,
Trời cao xanh ngát mộng đời ta không ./.
                          Phương Danh

Thơ:Giã từ

                                
                                 Giã từ
                            Cụng ly tràn, 
                  Cụng ly tràn, chiều liên hoan,
          Cùng anh, cùng bạn, cùng nàng..tiếp viên.
                  Cười lên ha hả, cười lên,
          Cười khua sóng nước, cười rền cõi không.
                  Ta không say, ta say không?
          Mà sao muốn khóc giữa dòng cuộc vui.
                  Hát đi ai điệu ru hời,
          Câu ca dao mẹ ru người nắng mưa.
                 Thôi, không người tiễn đưa,
          Âm thầm soi bóng sớm trưa một mình.
                 Sá gì một kiếp phù sinh,
          Sống sao cho trọn chữ tình chữ nhân!?
                                         Phương Danh