Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Chờ bạn


                                         Chờ bạn
                          Tr ơi,
                          Mình đang ngồi đây chờ bạn
                          Nhà chờ đông người xôn xao
                          Người vui đón trẻ chào đời
                          Kẻ buồn chờ người tử biệt.

                          Bạn đang nằm hôn mê trên ấy
                          Thở oxy mong manh sự sống
                          Người chờ đợi người sum họp
                          Xót xa, mình chờ đợi bạn ra đi.

                          Mình không còn xoa bóp cho bạn nữa rồi
                          Xoa dịu cơn đau thấu xương nhức buốt
                          Căn bệnh ung thư quái ác
                          Hành hạ bạn tôi, chỉ còn da xương.

                          Tr ơi,
                          mình vẫn ngồi đây chờ bạn
                          Mình không biết làm gì 
                          nhưng mình vẫn ngồi đây
                          Để bạn không lẻ loi cô độc
                          một mình giữa chốn tử sinh
                          Hãy chắt chiu từng hơi thở
                          Cơn hôn mê như giấc ngủ sâu.
                          Mình thầm nguyện cầu
                          Hết những cơn đau
                          Từ giả cõi đời nhẹ nhàng thanh thản
                          Bạn về nơi suối nguồn hư không
                          Sống đời sống mới./.
                                         Phương Danh
                                           khóc bạn

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Đợi chờ


                                Đợi chờ
                  Ta đã quen chờ đợi bao năm
                   Mỗi lần đợi vẫn còn sốt ruột
                  Thời gian lê thê nặng nhọc
                   Máu chừng sôi, tim như nghẹn lại
                   Nhịp thở dồn, bức rức không yên.
                   Mở sách đọc, chữ như nhảy múa
                   Hãy bình tâm lấy bút ra ghi
                   Một câu thơ, đôi dòng suy nghĩ
                   Chữ cua bò, ý tưởng quẩn quanh.
                   Cực hình, hãy nén lòng chịu đựng 
                   Đừng tức mình nổi nóng oán than.
                   Hãy lặng lẽ khép mi mắt lại
                   Ta vào thiền nghe hơi thở vào ra
                   Trong sâu thẳm ta hiểu đời vốn vậy
                   Ta sẽ chờ đến nhắm mắt xuôi tay
                   Ta vẫn đợi như một phần cuộc sống
                    Định nghiệp đời người, nhân quả, trả vay./.
                                              Phương Danh
  

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Thăm biển


                                 Thăm biển
                                Biển Long Hải ầm ào
                                Người vui đùa giỡn sóng
                                Ta thẩn thơ trước biển
                                Dõi  mắt nhìn trùng khơi.
                                Những con sóng bạc đầu
                                Đường chân trời ngút mắt
                                Biển xanh màu ngọc bích
                                Lóng lánh cùng trời xanh.
                                Nắng đổ cát khô ran
                                Anh ngư dân hụp lặn
                                Đẩy lưới, thân ướt đẩm
                                Có con cá nào không?
                                Những chiếc thuyền gỗ nhỏ
                                Vượt biển khơi chòng chành
                                Tất cả như bé lại
                                Giữa biển trời mênh mông./.
                                              Phương Danh

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Tìm về


                     Tìm về
                                     Nhớ Hòa,Ẩn.
                  Một thoáng xe dừng Bến Cát
                  Ba mươi năm, thuở chơi vơi
                  Ta đến vùi thây chiều khói lửa
                  Bom đạn còn chê thân rã rượi.

                  Phố vắng không người

                  Mây trắng khăn tang
                  An Điền cầu vắt
                  bom đeo đợi giờ.
                  Súng chong kìm súng người lính mỏi
                  Lẳng lặng dòng sông nước vẫn xuôi.
                  Chợt bừng tỉnh thức ta đứng lặng,
                  Lờ lững xác người, trôi...trôi ...trôi.
                  Ở đây cái chết treo lơ lửng,
                  Được sống sao ta lại chán đời !?

                  Sáng về Bến Tượng suối trong
                  Nghe chim thánh thót bên rừng gió reo./.
                                               Phương Danh                    

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Viễn du


                                    Viễn du
                       Đi đi một chuyến vô thường,
               Miền cao xứ lạ càng buồn muốn say.
                       Một mình cùng với cỏ cây,
               Trùng trùng non thẩm mù vây lưng trời.
                      Khói chiều lan, sương chiều rơi,
               Nhà ai đốt lửa tiếng cười ... nhói tim.
                       Biên giới xa mỏi cánh chim,
               Bến bờ đâu dõi mắt tìm ... chim ơi?
                                         Phương Danh

                                              (Đăng lại từ yahoo.blog)

      Bài thơ hân hạnh được Chị Chontinhtam diễn ngâm thật xúc động và chị Gà Con viết cảm nhận sâu sắc trong bài viết "Con đường".
               
                * Diễn ngâm:


                 * Bài cảm nhận " Con đường":
http://phuong-danh.blogspot.com/2014/04/trang-blog-hoa-sen-trang.html.

Chân thành cảm ơn chị Chontinhtam và chị Gà Con đã đồng cảm với "Viễn du".
                                                                    Phương Danh

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Giữa đêm


                                  Giữa đêm
                             Bếp lửa hồng giữa khuya,
                             Sưởi lòng đêm khắc khoải.
                             Khói là đà lan tỏa,
                             Đưa người vào mênh mông.
                             Tự pha ly cà phê,
                             Ngắm từng giọt phin rơi.
                             Thấy đời mình trong đó,
                             Một màu đen chất đắng,
                             Rơi từng giọt rơi rơi.
                             Đốt lên một điếu thuốc,
                             Ngắm đốm lửa lập lòe,
                             Vệt khói trắng ngoằn ngoèo,
                             Khói luôn bay lên cao.
                             Có chi người cúi mặt,
                             Dù đời nhiều khổ đau./.
                                                 Phương Danh

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

Trông vời


                                    Trông vời
             Dẫu biết nẻo này em không qua,
             Tôi vẫn rong xe trông chờ suốt buổi.
              Chỉ môt phần trăm, một phần nghìn dun rủi,
              Hy vọng mong manh tiếng gọi em nghe.

              Chiều xuống, cô quán dừa liếc trộm,
              Phỗng đá ngồi quên uống quên ăn.
              Mắt u uẩn mãi nhìn xa xăm,
              Và đôi lúc thì thầm khó hiểu.

              Thôi về thôi, đèn ngược đèn xuôi,
              Ánh lung linh nhã nhạc ru đời.
              Tiếng thu rơi hay tiếng lòng tôi,
              Cà phê đắng thả hồn theo khói./.
                                              Phương Danh